Chuyển đến nội dung chính

Japanese Doll


Một câu chuyện đầy chất ám ảnh về trò chơi nuôi búp bê ma - Japanese Doll được giới game thủ chia sẻ trên Cộng đồng Game Offline Việt Nam.

Được sinh ra trong thời đại khoa học phát triển như thế này nên tôi luôn quan niệm mấy câu chuyện ma được truyền tụng từ đám bạn bè của mình xưa nay đều là những điều nhảm nhí. Ngay cả với cái trào lưu chơi Japanese Doll, nuôi búp bê ma cũng tương tự, mặc dù chỉ là dân lập trình không chuyên nhưng tôi cũng đủ thông minh và sự tỉnh táo để nhận ra rằng, đó cũng chỉ là một trò chơi được xây dựng bài bản theo thuật toán tâm lý và khai thác hành vi của người chơi, từ đó tạo ra nỗi sợ hãi rồi dẫn dắt họ tới những yếu tố kinh sợ, âm thanh ám ảnh chờ sẵn trong trò chơi. Khi từ chối lời mời của đám bạn rủ chơi thử game này, mặc dù nói lý do là tôi không thích nhưng tôi biết họ cũng đang nghĩ là tôi sợ hãi cái game quái quỷ.

Tôi luôn thắc mắc không hiểu vì sao nhiều người lại sẵn sàng 

Tôi luôn thắc mắc không hiểu vì sao nhiều người lại sẵn sàng "phát cuồng" về Japanese Doll tới như vậy ?

May mắn hơn bao gã trai theo nghiệp lập trình IT, tôi có một người bạn gái. Như như bao cô gái khác, cô ấy cũng dính tới và phát nghiền cái trò Japanese Doll này. Dù hiện tại game chỉ mới có bản tiếng Nhật nhưng cô ấy vẫn rất thích chơi, để lấy lòng bạn gái, tôi có đề nghị rằng để tôi lấy bộ source code (mã nguồn lập trình trò chơi) và dịch chuyển ngữ nó sang phiên bản tiếng Anh.

Nhưng có vẻ cô ấy không hưởng ứng với đề nghị này cho lắm, cô ấy nói nếu làm vậy thì sợ sẽ khiến đứa con (chắc ám chỉ con búp bê trong trò chơi) của mình hoảng hồn chạy mất (?!!). Cô ấy thích mê mệt và như bị cuốn hút hoàn toàn vào trò chơi này, tới nỗi đôi lúc tôi cảm thấy cô ấy quên đi mất sự tồn tại của tôi hay mọi thứ xung quanh.Rồi chính điều này đã khơi dậy trong tôi sự tò mò, nó thôi thúc tôi thực hiện một chuyện rất khủng khiếp đó là: Tải về và chơi thử game nuôi búp bê ma Japanese Doll.

Ngày thứ 1

Sau khi tải Game về từ Google Play và cài thành công vào chiếc Nexus, tôi khởi động game và nhanh chóng nhận được một con búp bê với khuôn mặt đầy nét chữ Kanji (chữ Trung Quốc gốc). Đúng lúc đó thì bạn gái tôi nhìn thấy tôi bắt đầu chơi Japanese Doll, cô ấy thích thú nói rằng chưa từng thấy con búp bê nào giống như con búp bê tôi nhận được từ game ban đầu, rằng có lẽ tôi là người may mắn khi nhận được một con búp bê ma hạng hiếm (So sánh kiểu gì vậy? tưởng giống như game Pokemon sao trời?!). 
Sau đó tôi và bạn gái tôi đều quay lại hí hoáy cùng con búp bê của nhau, do ban đầu đã đọc hướng dẫn chơi game Japanese Doll nên tôi biết ban đầu con búp bê của mình sẽ đòi được thắp nến (hay còn gọi là ăn nến) và số lượng nến nó yêu cầu sẽ tăng dần theo thời gian tôi nuôi nó. Tuy nhiên điểm kỳ lạ ở chỗ là game lại hiển thị lên một bảng thông báo rất quái lạ, nó không phải là loại banner quảng cáo trên các App Google Play và tôi không thể can thiệp tắt nó đi được.

"Anh sẽ phải đọc.."

Trong lúc loay hoay với các bảng thông báo chết tiệt hiển thị trên màn hình máy tính bảng, tôi bỗng giật bắn mình bởi tiếng cô bạn gái cất lên từ sau lưng.

"Nó... là chữ tiếng Nhật, em yêu, làm sao anh có thể đọc được nó?" - Tôi ngơ ngác hỏi bạn gái.

"Không quan trọng, anh sẽ phải đọc nó để bắt đầu trò chơi, để có thể nhận nuôi được con búp bê này... Đọc nó theo em.."

Tôi im lặng làm theo lời bạn gái, đọc cùng cô ấy thứ ngôn ngữ khó hiểu được hiển thị trên màn hình. (Nhìn kỹ lại thì tôi không dám chắc nó là tiếng Nhật hay tiếng Trung Quốc cổ ngữ). Chúng tôi đã đọc theo vần điệu một bài vè, nội dung cụ thể của nó như sau:

"Okaasan
Otoosan
Senka
Shinaide
Watashi
iikonisuru
Donaranaide
Tatakanaide
Korosanaide.."

Có một điều khá kỳ dị rằng trong lúc cả hai đứa lên giọng đọc cùng nhau bài vè này, tôi lén nhìn bạn gái và giật mình khi thấy đôi mắt của cô ấy... rất lạ. Nó cứ như không phải là cô ấy vậy, kỳ dị hơn.. khi nhìn vào con búp bê cô ấy nuôi trong chiếc điện thoại, đôi mắt đen dã của nó nhìn thẳng vào mặt bạn gái tôi và tôi thấy đôi môi của nó cũng mấp máy đọc. Tóc gáy của tôi chợt gợn lên khi tự hỏi: Con búp bê đó nó đang nhại đọc theo bài vè cùng chúng tôi hay thực chất chúng tôi đang đọc theo nó ?

Ngày thứ 2

Hôm nay là ngày thứ 2 kể từ khi tôi bắt đầu chơiJapanese Doll, trong tôi vẫn chưa có cái gì gọi là cảm xúc hứng thú - thứ mà đám bạn tôi vẫn thường rỉ tai nhau khi kể về game. Thay vào đó, tôi chỉ thấy những diễn biến trong game xảy đến mỗi lúc một kỳ lạ, khác hẳn với những gì tôi đã đọc được trên Hội những người thích chơi Japanese Doll kênh Facebook. Cụ thể là:

+ Con búp bê gọi tôi là Otosan thay vì Nara, mà theo như ngôn ngữ Nhật, Otosan là chỉ người Bố còn Nara chỉ người Mẹ.

+ Nó không đòi được ăn nến nhiều như tôi tưởng, nhưng nếu vậy thì có phải nó đang đi trái ngược lại hoàn toàn với nguyên tắc trò chơi đặt ra?

+ Khi nó nói tên của nó là Kimurasan, tôi ngay lập tức tra thư viện Japanese Doll và dò hỏi đám bạn bè cùng chơi game này xem có ai nhận được nhân vật con búp bê có tên gọi giống như con búp bê trong máy Nexus của tôi. Mọi người đều lắc đầu nói họ không biết.

+Đôi lúc mở game lên để kiểm tra độ sinh tồn của con búp bê, tôi hơi hoảng khi thấy khuôn mặt gớm ghiếc củanó dí gần sát màn hình. Tôi biết điều này trong game là bình thường và chỉ cần ấn nút Nguyện Cầu thì con búp bê sẽ để cho tôi yên. Nhưng với tôi lại không như vậy, chiếc nút Nguyện Cầu như là thứ vô dụng dù tôi đã cố ấn di hàng chục lần để thoát khỏi cái nhìn trừng mắt kinh dị từ con búp bê trong game. Một lúc sau con búp bê tự lùi dần ra khỏi chiếc màn hình để về vị trí cũ, tôi nghe thấy nó lẩm nhẩm câu nói: "私はちょうど彼を少し好きにしたい" Dịch ngữ: "Murasan chỉ muốn trêu chọc Bố một chút thôi mà!"

+ Khi nó lỡ làm đổ vỡ hoặc hư hỏng một món đồ nào đó trong game, đáng lẽ nó phải nói"Mẹ ơi! Con xin lỗi! Con là đứa con không thể được sinh ra. Con là đứa con bị Mẹ ghét bỏ! Con buồn lắm!" thì nó lại nói với tôi rằng: "Tại sao Bố cứ ngăn cản Mẹ sinh con ra? con ghét Bố! (?!!)

+ Đôi lúc rảnh rỗi, con búp bêtựchủđộng trò chuyện với tôi. Điều này đã từng được những người chơiJapanese Doll chia sẻ lại nên tôi biết nó là chuyện bình thường. Nhưng rất lạ, những thứ nó nói lại là những câu hỏi về tên thật của tôi, nơi tôi ở và nó nói sẽ sớm tìm đến tôi.

Kết cục sau 2 ngày nhức óc với sự tò mò vềJapanese Doll, tôi trở nên bực dọc và quyết định gỡ bỏ ứng dụng game này ra khỏi chiếc máy tính bảng Nexus. Mặc dù có nghe loáng thoáng được tiếng khóc lóc kêu gào của con búp bê nhưng tôi vẫn thấy quá trình gỡ bỏ được diễn ra bình thường. Chỉ có những ngày sau đó, mọi chuyện dị thường mới bắt đầu xảy đến với chiếc máy tính bảng, điện thoại và chính cuộc sống của tôi.

Ngày thứ 3 sau khi gỡ bỏ Game

Tôi gần nhưgặp phải chứng mất ngủ kể từ sau ngày quyết định gỡ cái game đầy ám ảnh kia ra khỏi chiếc máy tính bảng Nexus. Có một điều rất lạ là chức năng hẹn giờ trong chiếc Nexus luôn tự động bật vào lúc 3:00 sáng, 12:00 trưa, 5:00 chiều và đặc biệt là giữa đêm khuya khoắt. Tôi nhớ nó thường là khung giờ ngày trước Japanese Doll bắt tôi phải vào game để tiếp nến cho con búp bê ăn.

Tiếng chuông báo thức là một thứ âm thanh kinh dị, lúc phát lên nghe rất chói tai. Tôi đã thử kiểm tra và xóa file âm thanh gốc của nó trong chiếc máy nhưng không thể nào làm được, bởi ngay khi thao tác xóa, chiếc máy tự động rơi vào trạng thái Sleep (ngủ yên) và tự khởi động lại. Bạn gái tôi cũng không còn lui tới nhà tôi nữa, mấy hôm nay tôi cũng không gặp được hay thấy cô ấy online chat chit trên Skype và Facebook. Không lẽ cô ấy...

Ngày thứ 4 sau khi gỡ bỏ Game

Sau khi đập nát chiếc Nexus thì chứng mất ngủ của tôi cũng tự hết, chưa kịp mừng vì được thoát khỏi những điều ám ảnh tồi tệ từ chiếc máy tính bảng thì tôi tiếp tục nhận được thứ kinh khủng hơn: Buổi tối hôm ấy khi đi làm về, tôi nhìn thấy một con búp bê Hina Matsuri (loại búp bê đồ chơi thường được các bé gái tại Nhật sử dụng), nó mặc váy đỏ, hai mắt bị bịt kín bởi một miếng vải trắng thêu chữ Kanji và được đặt ngồi trước cửa nhà của tôi. Một hồi trấn tĩnh lại sau những hoang mang và lo sợ, tôi quyết định sẽ dùng một chiếc gậy dài, đẩy gạt con búp bê sang cửa nhà hàng xóm kế bên (xin lỗi anh hàng xóm!). 

Bởi trước đó tôi từng nghe bạn bè mình ở Singapore kể về câu chuyệnmột con búp bê bịt mắt bị nguyền rủa, nếu như thấy nó lang thang ở trên đường thì cấm kỵ không được chạm hoặc lấy tay gỡ chiếc khăn bịt mắt của nó! Còn khi đã lỡ tiếp xúc, cách duy nhất để tránh khỏi nó là bạn phải tìm một người thân quen và gửi tới họ con búp bê như một món quà. Quái quỷ! Nếu như câu chuyện hoang đương này là thực thì người mang con búp bê này tới cho tôi không ai khác ngoài cô bạn gái quý hóa. Dẫu sao tôi cũng đã dùng cách của mình để đẩy nó qua một nhà khác cùng hi vọng không có thứ tai họa chết giẫm nào tìm đến tôi.

Buổi tối nhanh chóng trôi qua, tôi trở lại chiếc giườngthân thuộccủa mình cùng chiếc Iphone yêu quý lướt feed Facebook. Sau một hồi cảm thấy hai mắt muốn díp lại, tôi tính trùm chăn đi ngủ thì bất chợt nghe thấy tiếng nước chảy trong khu nhà bếp.

"Lại bệnh rỉ nước của cái vòi.." Tôi ngán ngẩm thở dài, cái vòi trong bếp của tôi lâu nay vốn dĩ đã bị rỉ nước như vậy, đôi lúc ban đêm nghe chúngnhỏ giọt từng đợt trong bồn rửa bát tôi rất khó chịu nhưng dần rồi cũng quen. Coi như một chuyện bình thường và gã lười như tôi chẳng bao giờ nghĩ tới việc vùng dậy, chạy ra bếp để vặt chặt nó lại nữa.

Nhưng... 

Tôi lại nghe thấy tiếng động như bàn tay của ai đó đã vặn chặt van chiếc vòi, tiếng nước nhỏ giọt biến mất, thay vào đó là tiếng của những bước chân hướng tới căn phòng ngủ của tôi...

--Psherry--


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Junko Furuta

Junko Furuta theo học tại một trường trung học ở Misato, tỉnh Saitama, Nhật Bản. Cô là một thiếu nữ ưa nhìn, năng động, được nhiều người chú ý và điều đó khiến một số người ghen tị.  Cô không hút thuốc, không uống rượu và không sử dụng các loại thuốc gây nghiện và điều đó bị coi là không ngầu một chút nào trong mắt thanh thiếu niên thời đó.  Một trong số họ - Hiroshi Miyano đã phải lòng cô nhưng Junko Furuta đã từ chối anh. Hiroshi Miyano là kẻ chuyên bắt nạt bạn học trong trường, không ai dám chống lại anh ta nhưng Junko Furuta đã thẳng thừng nói “Không” vào mặt anh ta. Vào ngày 25/11/1988, cô bị bắt cóc bởi 4 thanh niên - một trong số đó là Hiroshi Miyano. Chúng đưa Junko Furuta đến ngôi nhà thuộc sở hữu của một trong số những kẻ bắt cóc ở quận Ayase của Adachi, Tokyo. Trong khi bị giam cầm, những kẻ bắt cóc đã buộc Junko Furuta gọi điện cho bố mẹ và nói với họ rằng cô đã bỏ trốn và sẽ ở lại nhà một người bạn, nhưng khăng khăng rằng cô không gặp nguy hiểm.  Không thể nh...

Pussymonster

Một bài viết đã gây tranh cãi rất nhiều dưới Deep web những ngày qua. Trong đó, một vị bác sĩ phẫu thuật về hưu đã bị cáo buộc về hành vi tra tấn, cắt bỏ các bộ phận của các bé gái từ 8 đến 12 tuổi và bán họ như các đồ chơi tình dục với giá tầm $40,000 đến $700,000. Bài dịch sau đây gần giống với bản gốc, nó sẽ gây cảm giác ghê tởm, khiếp sợ nhưng cũng mang đến nhiều bất ngờ thú vị cho các bạn. Biệt danh của tôi là Pussymonster. Tôi biến cô gái thành đồ chơi tình dục. Trong trường hợp bạn đang tự hỏi thứ mà tôi đang làm có ý nghĩa gì, tôi xin trả lời, nó đơn giản như sau: tôi biến những đứa trẻ thành đồ chơi tình dục, thành các “nymphets”, như vậy sẽ dễ quản lý hơn rất nhiều. Có bấy nhiêu thôi. Các cô gái không thể đi, không thể cưỡng lại, phàn nàn, chống cự, không thể nói, không thể đại tiểu tiện, đơn giản vì chúng chỉ có một số chức năng cho bạn thưởng thức. Tôi là một bác sĩ phẫu thuật đã về hưu và thường đi du lịch khắp thế giới, đặc biệt là ở châu Á và Đông Âu. Mặc dù xã hội nơi đ...

Tarrare

Cuộc đời kinh dị và bi kịch của Tarrare - gã đàn ông với cơn đói vô tận, ăn mọi thứ thậm chí cả thịt người và rác rưởi Tarrare sinh vào khoảng năm 1772 tại Lyon, nước Pháp. Ngay từ khi còn bé, hắn đã thể hiện sự vô tích sự của mình bằng việc ăn mỗi ngày vài cân thịt và không chịu làm gì. Quá chán ngán đứa con kỳ quặc, phụ huynh đã tống cổ Tarrare ra khỏi nhà, một phần cũng là vì không có tiền nuôi cái bụng không đáy của hắn. Sống ngoài đường, không có xu nào trong túi nhưng cơn đói vẫn chẳng buông tha, vậy Tarrere sẽ sớm chết thôi? Câu trả lời là không, hắn lang thang khắp đầu đường xó chợ, đào bới rác, trộm cắp vặt để kiếm đồ ăn. Hắn quyết định gia nhập một gánh xiếc rong quái dị cùng một nhóm gái mại dâm, cả đám đi lêu hêu khắp nước Pháp, kiếm ăn bằng việc biểu diễn và móc túi khán giả. Kì lạ thay, "tài năng" trời ban của Tarrare lại khiến mọi người sửng sốt tới mức chẳng thèm quan tâm tới việc bị trộm tiền. Theo lời ghi chép của một người đã từng chứng kiến: "Cái miện...