Chuyển đến nội dung chính

John Wayne Gacy


Kẻ giết người hàng loạt khủng bố nhất nước Mỹ, cưỡng hiếp và sát hại 33 nam thanh thiếu niên và cách phi tang đáng sợ

John Wayne Gacy (1942-1994) là tội phạm tình dục và giết người hàng loạt người Mỹ. Y có sở thích hóa trang thành chú hề, tham gia các hoạt động từ thiện dành cho trẻ em.
Gacy có 2 biệt danh là Thằng hề Pogo (Pogo the Clown) và Thằng hề Mặt đốm (Patches the Clown). Chúng đều do y tự đặt, «chủ yếu y tự xưng là Pogo. Sau khi bị bắt vì tội danh giết người, y gọi mình là Gã hề Sát nhân (Killer Clown).

1. Tuổi thơ khắc nghiệt

John Wayne Gacy chào đời ngày 17/3/1942 tại Chicago, là con thứ hai của cặp vợ chồng John Stanley Gacy (1900 - 1969) và Marion Elaine Robison (1908-1989). Cha Gacy là một kẻ nghiện rượu. Từ nhỏ, Gacy đã bị cha hắt hủi, gọi là "thằng đần".
Năm 7 tuổi, Gacy bị bạn của cha tấn công tình dục. Vì sợ bị mắng, y không dám hé môi. Mẹ Gacy rất thương con trai, nhưng không thể thay đổi thái độ của chồng. Bản thân bà cũng thường xuyên bị chồng bạo hành.
Lên trung học, Gacy bỏ nhà ra đi. Y trốn tới Las Vegas, hy vọng có thể tự lực cánh sinh. Chưa được mấy lâu, Gacy đã thấm cuộc đời không dễ. Y phải làm việc trong nhà xác, kiếm tiền bắt xe quay về.
Nhờ có tài ăn nói, Gacy sớm trở thành người bán hàng giỏi. Sau khi tốt nghiệp cao đẳng, y được nhiều cửa hàng ưu ái giữ chân. Năm 1964, Gacy kết hôn với Marlynn Myers. Y được cha mẹ vợ giao cho cửa hàng Gà rán Kentucky tại Waterloo, Iowa, có cuộc sống hết sức dư dả.

2.Nhà kinh doanh tài năng

Ở Waterloo, Gacy là ông chủ tiệm gà nổi tiếng. Y rất hay tham gia các hoạt động địa phương, được nhiều người yêu thích. Tuy nhiên cũng ở đây, Gacy mở một "câu lạc bộ" trong tầng hầm cho các nam thanh thiếu niên, đãi rượu miễn phí. Chỉ sau một thời gian ngắn, y đã bị 2 cậu bé 15 và 16 tuổi tố cáo tấn công tình dục, phạt 10 năm tù giam. Marlynn biết chuyện, lập tức li hôn.
Mặc dù bị kết án 10 năm, Gacy chỉ phải ngồi tù 18 tháng. Sau khi được phóng thích, y quay về Chicago, sống với mẹ. Lúc này, cha Gacy đã qua đời. Mẹ y gom góp tiền bạc, phụ giúp con trai mua nhà riêng. Gacy cũng thuận lợi xin việc mới, trở thành đầu bếp, nhưng vẫn "ngựa quen đường cũ". Năm 1971, y bị một cậu bé tuổi teen tố cáo và phải ra tòa. Năm 1972, y tiếp tục hầu tòa vì tội danh tương tự.
Cũng trong năm 1972, Gacy thành hôn với Carole Hoff - bạn quen từ thời thơ ấu. Carole mới li hôn và có 2 con. Suốt 4 năm chung sống, Gacy không hứng thú quan hệ với vợ, khiến Carole chán nản đệ đơn li dị.
Năm 1973, Gacy bỏ làm đầu bếp, chuyên tâm phát triển PDM. Chỉ trong vòng 4 năm, y biến PDM thành doanh nghiệp lớn, nhận các dự án xây dựng đồ sộ xuyên bang. Vào năm 1978, doanh thu hàng năm của y đã lên đến 200.000 dollar/năm.
Bắt đầu từ năm 1975, Gacy tích cực tham gia các sự kiện gây quỹ từ thiện, giải trí cho trẻ em. Y lập cho mình biệt hiệu Pogo, với 2 biệt danh Thằng hề Pogo (vui vẻ) và Thằng hề Mặt đốm (nghiêm nghị). Trước giới truyền thông, Gacy tuyên bố đóng giả thằng hề khiến y như về lại tuổi thơ. Y liên tục giả trang thành hề, biểu diễn trong các bữa tiệc địa phương, hoạt động chính trị, sự kiện từ thiện và không bao giờ đòi trả công.

3.Kẻ săn mồi tàn nhẫn

Từ khi mở rộng PDM, Gacy cũng thuê nhân viên. Đối tượng tuyển dụng của y là các nam thiếu niên trung học và thanh niên trẻ, trong độ tuổi từ 14-21. Bằng miếng mồi "công việc chính thức, lương cao", y dễ dàng thu hút những cậu bé mới lớn đang cần việc làm.
Năm 1973, Gacy dẫn một nhân viên tuổi teen tới Florida với lý do khảo sát ngôi nhà mới mua. Y cưỡng hiếp cậu bé trong khách sạn. Sau khi chở nạn nhân về lại Chicago, y đánh đập cậu bé ngay trong sân nhà. Bị vợ là Carole nhìn thấy, y chống chế rằng chỉ đang phạt cậu bé, vì tội làm không tốt việc được giao.
Tháng 5/1975, Gacy nhận Anthony Antonucci (15 tuổi) vào PDM. Hai tháng sau, y tới nhà cậu nhậu nhẹt, rủ rê xem phim khiêu dâm đồng tính. Lợi dụng lúc Antonucci lơ là, y vặn tay cậu, tra còng. Không may cho y, Antonucci vốn là đô vật thiếu niên. Cậu thoát khỏi Gacy và còn khóa được còng vào tay y. Gacy phải vừa dọa dẫm vừa xin xỏ mới không bị tố cáo.
Ngày 26/7/1976, Gacy cho David Cram (18 tuổi) quá giang và dụ dỗ anh tới PDM làm việc. Cram nhận lời ngay và cũng bị Gacy mưu tính chuốc rượu, còng tay. Lại một lần nữa, y bị chính nạn nhân đá văng. Dù vậy, Cram vẫn làm việc tại PDM, thỉnh thoảng còn vào vai Thằng hề Mặt đốm, cùng với Gacy tham dự các sự kiện công cộng.
Không như Antonucci và Cram, 33 nam thanh thiếu niên khác đã trở thành nạn nhân khốn khổ trong tay Gacy. Y vẫn dùng chiêu bài "cung cấp công ăn việc làm", lừa họ đến nhà uống rượu, hút ma túy và còng tay, đưa xuống tầng hầm.
Tại tầng hầm, Gacy giam cầm, tra tấn và cưỡng các hiếp nạn nhân tàn bạo. Cuối cùng, y tròng dây garo (dải băng bằng vải hoặc cao su, dùng để cầm máu tạm thời trong y tế) vào cổ họ, nhét cán búa qua và vặn xoắn từ từ trong cả 1-2h, khiến họ chết trong nỗi kinh hãi và tuyệt vọng nhất.
Sau khi giết nạn nhân, Gacy để xác họ dưới gầm giường. Y đào hố ngay trong tầng hầm, chôn các thi thể chồng chéo lên nhau. Khi không còn chỗ để chôn và sức để đào, y đem xác các nạn nhân ném xuống sông Des Plaines.
Tháng 12/1978, Gacy gặp nạn nhân cuối cùng là Robert Piest (15 tuổi), đang làm bán thời gian trong một tiệm thuốc. Y ra giá 5 dollar/h, mời cậu đổi việc tới PDM. Vì đó là mức tiền công gấp đôi lương đang nhận, Piest nhận lời ngay. Vào lúc 9h tối, cậu rời tiệm thuốc đến nhà Gacy, còn hứa với mẹ sẽ về sớm vì hôm đấy cũng là sinh nhật bà.
Chỉ một giờ sau, Piest đã bị Gacy sát hại. Không thấy con trai về, mẹ cậu lập tức báo cảnh sát. Gacy bị xếp vào diện tình nghi số 1. Ngay khi bước vào nhà y, các điều tra viên đã bị sốc bởi mùi tử thi nồng nặc. Dù chưa có bằng chứng gì để bắt Gacy, họ vẫn giám sát 24h và ban lệnh khám xét nhà.
Trong tầng hầm của Gacy, cảnh sát tìm thấy tổng cộng 27 thi thể nam thanh thiếu niên. Họ cũng tìm thấy thêm 2 thi thể được chôn dưới sân và 1 thi thể dưới nền nhà. Piest cùng 3 nạn nhân nữa thì được tìm thấy dưới đáy sông Des Plaines.
Gacy bị kết án tử hình. Ngày 10/5/1994, y bị hành quyết bằng cách tiêm thuốc tử vong.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Junko Furuta

Junko Furuta theo học tại một trường trung học ở Misato, tỉnh Saitama, Nhật Bản. Cô là một thiếu nữ ưa nhìn, năng động, được nhiều người chú ý và điều đó khiến một số người ghen tị.  Cô không hút thuốc, không uống rượu và không sử dụng các loại thuốc gây nghiện và điều đó bị coi là không ngầu một chút nào trong mắt thanh thiếu niên thời đó.  Một trong số họ - Hiroshi Miyano đã phải lòng cô nhưng Junko Furuta đã từ chối anh. Hiroshi Miyano là kẻ chuyên bắt nạt bạn học trong trường, không ai dám chống lại anh ta nhưng Junko Furuta đã thẳng thừng nói “Không” vào mặt anh ta. Vào ngày 25/11/1988, cô bị bắt cóc bởi 4 thanh niên - một trong số đó là Hiroshi Miyano. Chúng đưa Junko Furuta đến ngôi nhà thuộc sở hữu của một trong số những kẻ bắt cóc ở quận Ayase của Adachi, Tokyo. Trong khi bị giam cầm, những kẻ bắt cóc đã buộc Junko Furuta gọi điện cho bố mẹ và nói với họ rằng cô đã bỏ trốn và sẽ ở lại nhà một người bạn, nhưng khăng khăng rằng cô không gặp nguy hiểm.  Không thể nh...

Pussymonster

Một bài viết đã gây tranh cãi rất nhiều dưới Deep web những ngày qua. Trong đó, một vị bác sĩ phẫu thuật về hưu đã bị cáo buộc về hành vi tra tấn, cắt bỏ các bộ phận của các bé gái từ 8 đến 12 tuổi và bán họ như các đồ chơi tình dục với giá tầm $40,000 đến $700,000. Bài dịch sau đây gần giống với bản gốc, nó sẽ gây cảm giác ghê tởm, khiếp sợ nhưng cũng mang đến nhiều bất ngờ thú vị cho các bạn. Biệt danh của tôi là Pussymonster. Tôi biến cô gái thành đồ chơi tình dục. Trong trường hợp bạn đang tự hỏi thứ mà tôi đang làm có ý nghĩa gì, tôi xin trả lời, nó đơn giản như sau: tôi biến những đứa trẻ thành đồ chơi tình dục, thành các “nymphets”, như vậy sẽ dễ quản lý hơn rất nhiều. Có bấy nhiêu thôi. Các cô gái không thể đi, không thể cưỡng lại, phàn nàn, chống cự, không thể nói, không thể đại tiểu tiện, đơn giản vì chúng chỉ có một số chức năng cho bạn thưởng thức. Tôi là một bác sĩ phẫu thuật đã về hưu và thường đi du lịch khắp thế giới, đặc biệt là ở châu Á và Đông Âu. Mặc dù xã hội nơi đ...

Tarrare

Cuộc đời kinh dị và bi kịch của Tarrare - gã đàn ông với cơn đói vô tận, ăn mọi thứ thậm chí cả thịt người và rác rưởi Tarrare sinh vào khoảng năm 1772 tại Lyon, nước Pháp. Ngay từ khi còn bé, hắn đã thể hiện sự vô tích sự của mình bằng việc ăn mỗi ngày vài cân thịt và không chịu làm gì. Quá chán ngán đứa con kỳ quặc, phụ huynh đã tống cổ Tarrare ra khỏi nhà, một phần cũng là vì không có tiền nuôi cái bụng không đáy của hắn. Sống ngoài đường, không có xu nào trong túi nhưng cơn đói vẫn chẳng buông tha, vậy Tarrere sẽ sớm chết thôi? Câu trả lời là không, hắn lang thang khắp đầu đường xó chợ, đào bới rác, trộm cắp vặt để kiếm đồ ăn. Hắn quyết định gia nhập một gánh xiếc rong quái dị cùng một nhóm gái mại dâm, cả đám đi lêu hêu khắp nước Pháp, kiếm ăn bằng việc biểu diễn và móc túi khán giả. Kì lạ thay, "tài năng" trời ban của Tarrare lại khiến mọi người sửng sốt tới mức chẳng thèm quan tâm tới việc bị trộm tiền. Theo lời ghi chép của một người đã từng chứng kiến: "Cái miện...