Chuyển đến nội dung chính

Căn Nhà


Cho tới giờ phút này, khi đã rời khỏi ngôi nhà rùng rợn ở đường Bùi Thế Mỹ được gần nửa tháng, mình mới dám ngồi đây viết đôi điều về những trải nghiệm của mình trong suốt 4 tháng trời qua.

Nhà nằm tọa lạc ở hẻm trên đường Bùi Thế Mỹ, phường 10, quận Tân Bình. Mình biết căn nhà này do được một anh môi giới chỉ cho. Khi mới bước vô coi nhà, mình đã lưỡng lự nửa muốn nửa không một phần vì nhà cũ và dơ quá, một phần vì giá thuê khá cao so với chất lượng ngôi nhà, nhưng bạn mình thì nói là nhà này hướng Đông, có thể làm ăn được, cộng với môi giới hết sức nhiệt tình, chị chủ nhà cũng hiền nữa, cuối cùng mình cũng xuôi tai, kí hợp đồng thuê. 

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.

Hôm đầu tiên tới, mình và bạn mình hết sức ngạc nhiên. Tại sao nhà gì mà đèn đóm tối thui, còn cửa nẻo thì bị hư hết không mở được. Chưa kể gương với kính trong nhà thì bị gỡ đi hết. Ngày đầu tiên tới, cửa nẻo bị kẹt cứng không mở được tới mức mình và bạn mình phải hợp sức lại đập bể cửa mới mở được. Mình và bạn mình, hai đứa bị te tua trầy trụa, tay chân chảy máu tùm lum. Nguồn nước ở đây thì yếu xìu, yếu đến độ mà mình không biết phải diễn tả như nào ( Giống như nước đái của mấy đứa nhỏ vậy ), bạn mình phải đi vặn van nước thì nước mới bơm vô bồn để xài được nhưng vẫn rất yếu. À, nước lúc chảy ra có màu đỏ đỏ giống như máu loãng của người vậy. Mình mới nghĩ không lẽ phải ở căn nhà tệ đến mức như vậy sao, nhưng thôi nghĩ lại, xót tiền nhà với tiền cọc đã đóng nên cố gắng làm ăn tới khi nào ổn định sẽ đi kiếm chỗ khác tốt hơn.

Thế nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó

Những hiện tượng kì quái bắt đầu xảy ra. Mấy ngày sau đó, mình bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân chạy ầm ầm ở lầu trên. Ban đầu mình nghĩ là chó mèo nhưng không, tiếng ầm ầm này cứ lặp lại liên tục 2-3 ngày và lần này mình nghe rõ là tiếng bước chân người. Chưa kể ban đêm nếu vô tình bước ra đằng sau ban công lúc 2-3 giờ sáng sẽ thấy có cảm giác lạnh tóc gáy kinh khủng. Nhà rộng vậy mà chỉ có duy nhất một cửa sổ ở lầu trên để ánh nắng chiếu vô, còn ở dưới thì không có một cái lỗ thông nào, vừa ngộp vừa nóng vừa oi bức. Điều kì lạ nhất là, kể từ khi bước chân vào căn nhà này, công việc của mình càng ngày càng đi xuống không ngóc đầu lên được nổi. Dù có kiếm được bao nhiêu tiền cũng sẽ bị đi ra sạch sẽ hết. Vừa cầm tiền trên tay là lập tức kiểu gì cũng sẽ có chuyện xảy ra làm tụi mình rỗng túi, không bằng cách này thì cũng bằng cách kia. 

Linh cảm có chuyện chẳng lành, sau 2 tháng ở nhà này, mình và bạn mình liền bàn cách để rời đi. Thế nhưng chuyện đâu có theo ý muốn bởi những vị khách "không mời mà đến" kia muốn níu giữ tụi mình lại nên năm lần bảy lượt tìm cách phá tụi mình liên tục. Dường như cảm nhận được sự xuất hiện của "họ" ngày càng nhiều, mấy em cún nhà mình cứ sủa liên tục tầm 12h đêm đến 2-3h sáng. Có hôm bé Ruby ( tên bé cún nhà mình ) cứ nhìn ra bếp, vừa gừ vừa sủa. Còn một bé khác ở trên phòng thì cứ nhìn ra hành lang sủa liên tục, đêm nào cũng lặp đi lặp lại vậy tới mức mình không ngủ được nổi, bị stress một thời gian dài luôn. 

Một buổi chiều nọ, nồi niêu xoong chảo ở bếp nhà mình đang yên đang lành bỗng rơi từ trên xuống đất loảng xoảng, kêu tiếng rất to. Mình đang ở trên phơi đồ liền lập tức chạy xuống xem có chuyện gì thì sợ xanh mặt vì mình và bạn mình đều không có ở bếp, không ai đụng chạm vào đồ vật mà tự nhiên rơi rớt lung tung vậy. 

Dường như phá tụi mình chưa đủ, "họ" còn phá cho mấy đứa cún nhà mình bị bệnh liên tục. Trời xui đất khiến ra sao mà mới bước qua tháng 6 Dương lịch, 4 bé cún nhà mình đang khỏe mạnh bỗng nhiên lăn ra bệnh, chạy chữa tốn kém biết bao nhiêu tiền của công sức làm mình và bạn mình phải quằn quại suốt cả tuần liền. Lần lượt cả 4 đứa ra đi liên tiếp trong vòng 8 ngày mà không rõ lý do, không một lời giải thích. Quá đau lòng, mình đã thắp nhang xin Thổ Địa, Bồ Tát phù hộ nhưng chỉ làm cho tình hình tồi tệ hơn mà đỉnh điểm là vào một đêm, khi mình quyết định chấm dứt mọi chuyện và thế là mình chuẩn bị đồ cúng tươm tất để tiễn những thứ "không sạch sẽ" kia đi. Mình có copy đoạn audio chứa kinh Phật trừ tà ma ở trong laptop vào USB để cắm lên TV thì trời ơi, chuyện khủng khiếp đã xảy ra. Mình vừa cắm cái USB vô thì TV tự động rớt xuống, đổ cái ầm, màn hình bể tan tành ngay trước mặt mình và bạn mình. Tại sao mình cắm USB vô TV để coi phim nghe nhạc suốt bao nhiêu lâu thì chẳng sao, nhưng đến khi mình có ý định xua đuổi "họ" đi thì ngay lập tức cái TV duy nhất ở trong nhà bị rớt xuống đất, bể tan nát một cách khó hiểu như vậy.

Liên tiếp những ngày sau, mình gặp ác mộng liên tục. Đầu tiên là nằm mơ bị một ông già đứng ở trước giường, nhoẻn miệng cười ma quái. Nụ cười khiến mình gai người nổi da gà vì vốn dĩ nó không thuộc về thế giới này. Rồi ổng dí theo mình chạy té khói. Tiếp theo đó là bị bóng đè liên tục. Quá mệt mỏi, mình bị mất ngủ cả tháng trời. Không thể chịu đựng được nữa, mình và bạn mình quyết định trả lại nhà cho chủ nhà, số tiền cọc cũng không cần lấy nữa. Ngày dọn đi, mình lạnh tóc gáy một lần nữa khi có cảm giác ai đó đứng ở trên ban công nhìn theo.

Hôm nay, sau gần nửa tháng trời dọn ra khỏi căn nhà đó, mình có ghé ngang qua thì thấy nhà đã khóa kín cửa, bên trong tắt hết đèn, tới giờ này vẫn chưa có ai thuê. Quan trọng nhất là, trước cửa có dán một tấm BÙA TRỪ TÀ MÀU ĐỎ THẪM.

Nếu bạn muốn trải nghiệm cảm giác mạnh thì hãy thử bước chân tới căn nhà này một lần, còn không, đừng bao giờ dại dột thuê nó.

Theo suy nghĩ người kể lại thì nhà này có niên đại ít nhất 8-10 năm, đã trải qua nhiều đời chủ. Chủ hiện tại cho mình thuê cũng mới mua căn nhà này từ năm 2019, tức là trước đó có ai ở căn nhà này và chuyện ra sao, họ hoàn toàn không biết.


                                                                                                            TRẦN NGHĨA



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Junko Furuta

Junko Furuta theo học tại một trường trung học ở Misato, tỉnh Saitama, Nhật Bản. Cô là một thiếu nữ ưa nhìn, năng động, được nhiều người chú ý và điều đó khiến một số người ghen tị.  Cô không hút thuốc, không uống rượu và không sử dụng các loại thuốc gây nghiện và điều đó bị coi là không ngầu một chút nào trong mắt thanh thiếu niên thời đó.  Một trong số họ - Hiroshi Miyano đã phải lòng cô nhưng Junko Furuta đã từ chối anh. Hiroshi Miyano là kẻ chuyên bắt nạt bạn học trong trường, không ai dám chống lại anh ta nhưng Junko Furuta đã thẳng thừng nói “Không” vào mặt anh ta. Vào ngày 25/11/1988, cô bị bắt cóc bởi 4 thanh niên - một trong số đó là Hiroshi Miyano. Chúng đưa Junko Furuta đến ngôi nhà thuộc sở hữu của một trong số những kẻ bắt cóc ở quận Ayase của Adachi, Tokyo. Trong khi bị giam cầm, những kẻ bắt cóc đã buộc Junko Furuta gọi điện cho bố mẹ và nói với họ rằng cô đã bỏ trốn và sẽ ở lại nhà một người bạn, nhưng khăng khăng rằng cô không gặp nguy hiểm.  Không thể nh...

Pussymonster

Một bài viết đã gây tranh cãi rất nhiều dưới Deep web những ngày qua. Trong đó, một vị bác sĩ phẫu thuật về hưu đã bị cáo buộc về hành vi tra tấn, cắt bỏ các bộ phận của các bé gái từ 8 đến 12 tuổi và bán họ như các đồ chơi tình dục với giá tầm $40,000 đến $700,000. Bài dịch sau đây gần giống với bản gốc, nó sẽ gây cảm giác ghê tởm, khiếp sợ nhưng cũng mang đến nhiều bất ngờ thú vị cho các bạn. Biệt danh của tôi là Pussymonster. Tôi biến cô gái thành đồ chơi tình dục. Trong trường hợp bạn đang tự hỏi thứ mà tôi đang làm có ý nghĩa gì, tôi xin trả lời, nó đơn giản như sau: tôi biến những đứa trẻ thành đồ chơi tình dục, thành các “nymphets”, như vậy sẽ dễ quản lý hơn rất nhiều. Có bấy nhiêu thôi. Các cô gái không thể đi, không thể cưỡng lại, phàn nàn, chống cự, không thể nói, không thể đại tiểu tiện, đơn giản vì chúng chỉ có một số chức năng cho bạn thưởng thức. Tôi là một bác sĩ phẫu thuật đã về hưu và thường đi du lịch khắp thế giới, đặc biệt là ở châu Á và Đông Âu. Mặc dù xã hội nơi đ...

Tarrare

Cuộc đời kinh dị và bi kịch của Tarrare - gã đàn ông với cơn đói vô tận, ăn mọi thứ thậm chí cả thịt người và rác rưởi Tarrare sinh vào khoảng năm 1772 tại Lyon, nước Pháp. Ngay từ khi còn bé, hắn đã thể hiện sự vô tích sự của mình bằng việc ăn mỗi ngày vài cân thịt và không chịu làm gì. Quá chán ngán đứa con kỳ quặc, phụ huynh đã tống cổ Tarrare ra khỏi nhà, một phần cũng là vì không có tiền nuôi cái bụng không đáy của hắn. Sống ngoài đường, không có xu nào trong túi nhưng cơn đói vẫn chẳng buông tha, vậy Tarrere sẽ sớm chết thôi? Câu trả lời là không, hắn lang thang khắp đầu đường xó chợ, đào bới rác, trộm cắp vặt để kiếm đồ ăn. Hắn quyết định gia nhập một gánh xiếc rong quái dị cùng một nhóm gái mại dâm, cả đám đi lêu hêu khắp nước Pháp, kiếm ăn bằng việc biểu diễn và móc túi khán giả. Kì lạ thay, "tài năng" trời ban của Tarrare lại khiến mọi người sửng sốt tới mức chẳng thèm quan tâm tới việc bị trộm tiền. Theo lời ghi chép của một người đã từng chứng kiến: "Cái miện...